Chúng ta đã từ rất lâu rồi không còn trò chuyện, anh nhỉ? Chúng ta đã từ rất lâu rồi, không còn gặp mặt nhau nữa, anh nhỉ? Đã từ rất lâu rồi, từ rất lâu rồi chúng ta không còn là người mà người kia yêu thương nhất nữa, anh nhỉ? Quả thật đã rất lâu rồi.

Tác giả: Nguyễn Thùy An

" We don’t talk anymore 
like we used to do..."

 

Chúng ta đã từ rất lâu rồi không còn trò chuyện, anh nhỉ?

Chúng ta đã từ rất lâu rồi, không còn gặp mặt nhau nữa, anh nhỉ?

Đã từ rất lâu rồi, từ rất lâu rồi chúng ta không còn là người mà người kia yêu thương nhất nữa, anh nhỉ?

Quả thật đã rất lâu rồi.

Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?

Thời gian trôi qua thật nhanh biết bao, em thậm chí chưa từng hình dung được cuộc sống của mình sẽ như thế nào nếu chúng ta dần bước ra khỏi cuộc đời của nhau, em thậm chí không dám tưởng tượng được ngày đó sẽ xảy ra.

Thế nhưng mà, đã từ rất lâu rồi, kể từ ngày anh bước ra khỏi cuộc đời em, kể từ ngày chúng ta chẳng còn mối liên hệ gì nữa.

Hôm nay, quay đầu nhìn lại, em mới thấy, quả thật, không có điều gì là không thể xảy ra cả, cái chúng ta thiếu, chỉ là thời gian mà thôi.

Chúng ta đã từng cùng nhau hứa hẹn rất nhiều điều,

Chúng ta đã từng cùng nhau xây đắp nhiều hồi ức rất đẹp đẽ.

Chúng ta đã từng cùng nhau trò chuyện thâu đêm suốt sáng mà mãi không bao giờ chán.

Chúng ta, đã từng có rất nhiều lần " cùng nhau" như thế, thế nhưng bây giờ, em phải trải qua tất cả những hồi ức đó một mình.

Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?

Những cơn mưa tháng bảy năm đó vẫn rả rích từng ngày, gợi cho em nỗi nhớ về những ngày đầu hẹn hò cùng anh – chàng sinh viên IT hay ngại ngùng, mãi đến hết một tháng mới dám nắm lấy tay em.

Quán café nhỏ nơi cuối phố vẫn hoài mở những bài hát xưa mà anh thích nghe biết mấy, nhưng chẳng còn được anh ghé qua.

Góc phố tấp nập mỗi chiều mình hẹn hò cuối tuần, vẫn chẳng thay đổi gì mấy, duy chỉ một điều, đó là dù em có đi đi về về ở đó bao nhiêu lần, vẫn chẳng thể thấy bóng dáng anh đứng đợi em nơi cuối đường.

Và cả đoạn đường dài về nhà em, giờ chẳng còn anh – chàng trai luôn nắm chặt tay em, tiễn em đến tận cổng nhà.

Tất cả mọi thứ vẫn y nguyên chẳng hề thay đổi, kể từ lúc anh rời đi, bao gồm cả trái tim của em, bao gồm cả tình yêu của em dành cho anh. Thế nhưng, anh đã thay đổi rồi, anh đã đi xa rồi.

Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?

Rất nhiều lần, em tự hỏi chính bản thân mình, vì lí do gì, vì lí do gì mà hai người đã từng yêu nhau rất sâu đậm lại rời xa nhau?

Vì lí do gì, mà chúng ta đến với nhau vì " hợp", nhưng lại chia tay vì " không hợp"?

Vì lí do gì, mà chúng ta có thể dễ dàng buông bỏ một tình yêu mà chúng ta đã từng rất cố gắng gìn giữ?

Rốt cuộc là vì lí do gì?

Rất nhiều lần, em đã tự dằn vặt mình bằng những câu hỏi mà chính bản thân em cũng không thể trả lời như thế.

Em đã luôn như vậy, kể từ lúc anh ra đi.

Cho đến tận hôm nay, khi mà tình yêu dành cho anh vẫn còn, nhưng hi vọng đã hết, rốt cuộc em cũng có thể có đáp án.

Đến với nhau vì " hợp", nhưng khi rời xa nhau lại là do " không hợp", suy cho cùng thì cái lí do " không hợp" đó chỉ là để bao biện cho một đoạn tình cảm đã thay lòng mà người kia không còn muốn gìn giữ mà thôi.

Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?

Người ta đã từng yêu nhau đậm sâu, nhưng sau cùng lại rời bỏ nhau, tất cả cũng chỉ vì hết yêu mà thôi.

Bất cứ lí do gì được nói ra khi chia tay, đều chỉ là một cái cớ mà thôi, một cái cớ để chấm dứt một đoạn tình cảm cũ, để có thể bước tiếp với người mới.

Tình yêu là như vậy đó, dễ đến dễ đi.

Nếu tìm đúng người thì là chân tình, nếu tìm sai người, chính là bể khổ.

Tình yêu chính là như vậy đó, dễ thay đổi biết mấy, dễ cách trở biết bao.

Bởi mới nói, có ai trong đời mà chưa từng đau khổ vì yêu đâu.
 

Theo: GUU.vn

 
 


Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ? -

Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?

Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?

Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?

Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?
Chúng ta đã lâu rồi không trò chuyện anh nhỉ?