Anh đang ở đâu? Mình quen nhau chưa nhỉ! Liệu em có yêu anh không? Liệu anh có hiểu em không? Anh có muốn nghiêm túc cùng cố gắng xây dựng một tổ ấm với em?...Những điều thầm kín không thể nói được với bất cứ ai thân thiết, nhưng lại có thể nói được với rất nhiều người không quen. Đó cũng là một kiểu gửi gắm tâm sự đến tri âm...

Hà Nội, 22/2/2016

Dự báo thời tiết nói hôm nay là ngày nắng ấm cuối cùng trước đợt rét mới, nhưng tuyệt nhiên em không gặp một tia nắng nào.

Hôm nay em mặc vest, đi giày cao gót đi làm. Đồng nghiệp trầm trồ "òa, đẹp quá quá luôn!", còn em thì chỉ thấy ngán ngẩm "mình bị biến chất rồi".

Em vốn bê tha quần áo, ưa bụi bặm, ham chơi, ăn miếng to, cười âm lớn... nhưng công ty bảo không được, phải ăn mặc lịch sự (già dặn), duyên dáng nên em đổi guu luôn rồi. Chỉ là khi đi làm thôi.

Chết, lan man! Đó, vợ anh bị mắc tật lan man đó, lúc đầu định nói 1, nhưng sẽ nói 3,4,5 rồi mới "á, nhầm 2". Anh đừng chê em nhé! Anh mà chê thì đời anh bất hạnh rồi.

 

Anh đang ở đâu? Mình quen nhau chưa nhỉ! Liệu em có yêu anh không? Liệu anh có hiểu em không? Anh có muốn nghiêm túc cùng cố gắng xây dựng một tổ ấm với em?...

Em đang tập quen dần với việc mình sẽ kết hôn sớm, sẽ sớm làm vợ. Mục đích kết hôn của em là được sớm làm mẹ, nhưng em chưa chuẩn bị tinh thần để làm mẹ. Anh có thể thông cảm điều này cho em chứ?

Em đang rất cố gắng để làm được một người vợ tinh ý, hiểu và chăm sóc tốt cho chồng, là con dâu ngoan, lo toan được cho nội ngoại. Em không đảm, không khéo, chỉ có tấm lòng cầu thị và thực chân thành mà thôi.

Em nấu cơm có vài món ngon, vài món dở, chấm thang 10 chắc em chỉ được 5 thôi.

Em không hiền, chỉ biết điều thôi. Cũng có ngang, nhưng cũng ít nhiều biết nhịn cãi rồi (Anh yên tâm, em không cãi mẹ mình đâu).

Em không giỏi. Kiếm tiền ít, ngoại giao không nhiều, nói chuyện không duyên, mặt mày không tươi tắn, tính cách không sôi nổi. Càng ngày em càng ít hớn hở, điều này liệu có khiến anh phiền lòng?

Gì nữa, em có hâm 1 tí, chập 1 tí, điên 1 tí... có tí lãng bãng văn thơ, có tí bốc đồng báo chí, có tí sĩ bọ trí thức nữa. Thực ra em cũng nói nhiều, nói vớ vẩn. Em hay càu nhàu chuyện vệ sinh nhà cửa (mới đây mới bị vậy, chứ trước em ở bừa lắm), hay cáu gắt với em gái những chuyện có khi cỏn con (khi nào bị áp lực, stress), hay bắt nạt mẹ (vì chẳng bắt nạt được ai ngoài mẹ mình)... Nói chung em thấy em vô cùng tầm thường và bẩn tính.

Trước em có chí tiến thủ lắm, em muốn mình phải đi làm, phải phấn đấu đến cỡ phó phòng hay trưởng phòng gì đấy rồi mới tính chuyện yêu đương, kết hôn, nhưng giờ mẹ cứ giục rát bên tai, em không an yên mà suy nghĩ gì được. Chồng à! Với em anh chính là cái bảo hiểm để đối phó với mẹ đó. Bảo hiểm bây giờ đắt lắm, em bảo mẹ rồi, phải kiểm đủ tiền, phải cố gắng nhiều nữa thì mới mua nổi, mà mẹ cứ không nghe.

Mệt mỏi vô cùng!

Thực sự em cần có người dựa lắm, nhưng là người yêu thôi.

Em dựa anh, dựa anh... được không anh?

LeLe - Guu.vn



Gửi chồng tương lai... Anh đang ở đâu -

Gửi chồng tương lai... Anh đang ở đâu

Gửi chồng tương lai... Anh đang ở đâu

Gửi chồng tương lai... Anh đang ở đâu

Gửi chồng tương lai... Anh đang ở đâu
Gửi chồng tương lai... Anh đang ở đâu